login Thứ tư, ngày 10/18/2017
Cựu học sinh
VẤN VƯƠNG THỜI ÁO TRẮNG

VẤN VƯƠNG THỜI ÁO TRẮNG - 12D (2014 - 2017)

Reng! Reng! Reng!...

Tiếng chuông trường vang lên từng hồi, báo hiệu kết thúc một buổi học đầy căng thẳng. Đã hơn mười một giờ trưa, sau hồi chuông réo rắt, sân trường như ồn ào, náo nhiệt hẳn lên.

Bây giờ ai là học sinh hay đang ở trong trường đều dễ dàng nghe thấy những âm thanh của tuổi học trò. Tiếng học sinh trao đổi bài vở, hỏi han nhau về điểm kiểm tra, khi thì rủ rê ăn bánh kẹo ven đường, lắm lúc lại bày trò trêu nghịch. Tuổi học trò là thế, hồn nhiên, trong sáng làm sao!

Sau tiếng ồn ào như xé vỡ không gian của buổi tan trường, sân trường trở nên im ắng hơn, chỉ còn vài ba học sinh đang vu vơ nói chuyện, chưa muốn ra về.

Tôi mỉm cười chào tạm biệt những đứa bạn cùng lớp. Lòng bâng khuâng, tìm đến cái ghế đá tôi vẫn hay ngồi vào những lúc ra chơi hay sau những giờ học căng thẳng. Tôi đưa mắt ngắm nhìn hàng cây già nua trong sân, lặng nhìn cái lớp học thân thương và quá đỗi quen thuộc, quan sát tất cả để tìm chút luyến lưu, một điều gì đó gọi là kỉ niệm, sự  nhớ nhung khi tôi sắp phải rời xa mái trường thân thuộc này.

Tôi, một học sinh lớp 12, trường THPT Trưng Vương. Tràn đầy nghị lực, sự tự tin, sức trẻ của cái tuổi 18. Cái tuổi mà người ta nhận ra mình đã lớn, hay suy nghĩ xa xăm nhất. Chính bản thân tôi cũng hay nghĩ ngợi vẩn vơ về một điều gì đó còn sót lại nơi hàng cây, ghế đá này.

Tôi thích ra về sau cùng và dường như điều đó đã trở thành thói quen, nhưng không thể gọi là quá quen, bởi nó chỉ mới bắt đầu khi tôi chợt nhận ra một ngày nào đó không xa tôi sẽ phải xa trường, xa lớp. Để cảm thấy sân trường thật trống vắng mà dễ dàng quan sát thật rõ những vẻ đẹp của sân trường khi không còn bóng dáng con người. Sân trường giờ đây mới thật là đẹp. Bầu trời như cao thêm, trong vắt, không một gợn mây, những tia nắng mùa thu nhẹ nhàng xuyên qua tán lá của những hàng cây trong sân, chiếu xuống mặt đất những vệt sáng lung linh. Những hàng cây đu đưa trong gió, những chiếc lá mùa thu nhẹ nhàng, là là rơi xuống đất. Nhũng đóa hoa súng, hoa cỏ vàng tươi tràn đầy sức sống, vươn mình đón những tia nắng thu dịu nhẹ. Nhũng cơn gió nhẹ thổi qua, làm phất phơ những chiếc lá vàng rơi dưới sân, chúng khẽ vươn mình rồi lại nằm bất động.

Những cơn gió mùa thu mát rượi thổi qua khiến lòng tôi như nặng lại, bất giác kỉ niệm về những ngày đầu chập chững bước vào trường ùa về trong tâm trí tôi.

Tôi nhớ…

Hôm ấy, trời thu mát rượi, gió nhè nhẹ thổi qua hàng cây già nua, làm những tán lá xum xuê bâng quơ trong gió. Đó cũng chính là ngày mà tôi chập chững bước vào trường. Trong mắt của một đứa trẻ như tôi mọi thứ như chưa bao giờ là quen thuộc, trường mới, lớp mới, thầy cô, bạn bè tất cả đều xa lạ.

Nhớ ngày đó, lần đầu tiên bước vào trường tôi còn hơi rụt rè, e ngại, không biết làm gì. Trong đầu tôi hiện lên bao nhiêu là câu hỏi vẩn vơ, liệu rằng trường có phải như tôi hằng ao ước.

Tôi còn nhớ lúc đó có ai từng bảo tôi rằng, trường tôi học rất đẹp. Quả thật khi bước chân vào trường tôi mới cảm nhận thật rõ vẻ đẹp của nó. Phía trước cổng trường là biển, bãi biển Quy Nhơn lộng gió. Nhũng lúc buồn chán, hay căng thẳng ta có thể ngắm sóng biển miên man cho vơi đi những nỗi niềm chất chứa. Trường tôi cây rất nhiều, to lớn, xum xuê. Đi đến đâu cũng gặp bóng cây, tán lá.Chính bản thân tôi cũng không biết chúng được trồng tự bao giờ, chả nghe ai nhắc tới, vì đơn giản là không ai muốn biết. Nhưng có lẽ những gốc cây to lớn ấy sẽ là nơi khắc ghi biết bao nhiêu là kỉ niệm của rất nhiều học sinh đi qua. Những gốc cây to lớn ấy sẽ là nơi chúng tôi tránh nắng mà vui đùa sau những giờ học. Dọc theo lối vào là những tấm bảng với những câu châm ngôn về cách sống vô cùng bổ ích. Trường trồng hoa dọc theo hai lối vào, rất đẹp, những đóa hoa vàng tươi trong nắng, phất phơ vài chú bướm xám thẩn thơ bay hút nhụy. Dọc theo những dãy phòng là những bồn hoa chậu cảnh, đủ màu đủ sắc. Quang cảnh trường phải gọi là vô cùng tuyệt vời. Tôi thầm nghĩ không gian như thế thì học sinh mới có thêm động lực để học tập tốt chứ.

Nhớ lại lúc bước qua cánh cổng trường, khẳng định mình là một học sinh của mái trường thân yêu này, trường THPT Trưng Vương. Tôi tự hào vì mình đã khôn lớn, tự hào vì được học dưới mái trường mà tôi hằng ao ước. Bởi vì, đây sẽ là nơi giúp tôi rèn luyện thành người và nuôi dưỡng ước mơ, nơi mà tôi sẽ được học, được tích lũy kiến thức từ những người thầy, người cô dày dặn kinh nghiệm, luôn hết mình, đầy niềm đam mê và nhiệt huyết với sự nghiệp trồng người - sự nghiệp cao cả, thiêng liêng.

Dạo quanh sân trường, tôi đưa mắt quan sát từng ngóc ngách. Mọi thứ đều lạ lẫm khiến tôi hơi bỡ ngỡ. Tôi tìm đến cái lớp mà tôi sẽ gắn bó suốt những năm cấp ba còn lại. Khá bất ngờ khi bước vào lớp, trong mắt tôi, ai cũng đều xa lạ, không ai mà tôi được gặp lần thứ hai. Không ai quen tôi và tôi cũng không biết ai. Nhưng tôi biết rằng trong vài tháng nữa thôi, hay ít nhất là vài tuần nữa chúng tôi sẽ trở thành những người bạn tốt, cùng khắc ghi những kỉ niệm khó quên nhất dưới mái trường này. Và giáo viên chủ nhiệm của tôi là một người tràn đầy niềm đam mê với nghề, một người luôn tận tụy, luôn quan tâm giúp đỡ học sinh, luôn dạy cho chúng tôi những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, rèn cho chúng tôi đạo đức làm người. Đối với chính bản thân tôi, cô thật sự là một hình mẫu lí tưởng để tôi noi theo.

Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi, mới ngày nào còn là một học sinh bé nhỏ mà giờ đây tôi đã là học sinh lớp 12, lớp cuối cùng của bậc trung học phổ thông. Ba năm cấp ba như cơn gió thu đầu mùa thổi qua, thật nhanh, và mát rượi, lưu cho ta chút nhớ thương rồi xa mãi. Dưới mái trường này, chúng tôi đã khắc ghi biết bao nhiêu là kỉ niệm đẹp của tuổi học trò. Cũng có khi buồn khi khóc, lúc hờn giận vu vơ, cảm xúc thời học trò, ai một lời mà tả hết được. Những cảm xúc trong trẻo, thơ ngây.

Tôi lặng lẽ rời hàng ghế đá quen thuộc, leo lên xe và ra khỏi trường. Trong lòng không thôi bịn rịn, luyến lưu, mong sao thời gian hãy ngừng lại để những kỉ niệm đẹp đẽ dưới mái trường này sẽ không phai phôi theo năm tháng. Và để sau này khi đã lớn, bước chân vào cuộc đời tấp nập, đôi khi tôi vô tình quên mất, thì những kỉ niệm đẹp đẽ đó sẽ còn mãi khắc ghi.

Tuổi học trò có lẽ là thời gian đẹp đẽ nhất của cuộc đời, khoảng thời gian mà ta có đầy ắp những kỉ niệm, buồn vui lẫn lộn. Đơn giản là vì khi đó chúng ta còn nhỏ, còn ngây ngô, chưa suy nghĩ được nhiều. Ta vui vì được điểm tốt, được thầy cô khen tặng, buồn vì bị điểm kém, hay bị thầy cô trách phạt. Đời học sinh ai chưa một lần phạm lỗi, ai chưa một lần bị điểm kém, hay chưa bị thầy cô la mắng bao giờ. Nhưng bạn ơi! Đừng quá buồn, đừng quá hối hận, những điều đó, có lẽ sẽ là những kỉ niệm khó quên nhất của thời áo trắng, mà sau này khi đã lớn khôn, khi nhớ về thời đi học, ta còn có cái để suy tư.

Cuộc sống luôn vội vã, khi ta bước chân vào đời, dòng đời tấp nập. Đôi khi ta vô tình chạm lại tuổi thơ và kí ức học trò là không thể nào quên được. Bạn ơi! Dù mai này có ra sao thì hãy luôn nhớ về một thời mà ta đã có những kỉ niệm khắc sâu trong tiềm thức, nhớ mái trường chất chứa bao khát khao, nhớ thầy cô - người cho ta kiến thức, rèn cho ta đạo đức làm người, nhớ bạn bè với những lúc nô đùa, học tập.

Lặng lẽ suy nghĩ về cuộc đời mình, chuẩn bị bước vào kì thi đại học, kì thi quyết định tương lai của cuộc đời. Tôi quyết định thi vào ngành sư phạm và hi vọng rằng môi trường đại học sẽ giúp tôi thực hiện được ước mơ của đời mình. Để sau này khi quay trở lại trường xưa, tôi không còn là một học sinh nhỏ bé nữa mà khi đó tôi sẽ là một giáo viên. Một giáo viên của trường THPT Trưng Vương và tiếp tục sự nghiệp trồng người, tiếp nối nguyện vọng của những người thầy, người cô mà tôi từng được dạy bảo.

                                       Nguyễn Văn Bình, lớp 12D

Hỗ trợ trực tuyến
Thầy: Lê Trinh Tường
Điện thoại0934894807
Thầy: Võ Thị Ngọc Hà
Điện thoại0975034856
D.Sách tài trợ KN 60 năm thành lập
Thư viện ảnh
Tài nguyên web
Liên kết website
Thống kê
dang-online  Đang online: 25
tat-ca  Thống kê: 722,746