login Thứ tư, ngày 10/18/2017
Cựu học sinh
Truyện ngắn của Châu Hồ Gia Phúc - 12S1 Khóa 2014-2017: "NHỮNG LỜI NÓI CHƯA KỊP GỬI ĐI"

Hôm nay mưa rơi thật nhiều. Ngồi trong nhà, nó nhìn ra ngoài đường mà chỉ toàn thấy một màn mưa trắng xóa kèm theo vào đó là những âm thanh cứ rả rích, tí tách mãi không ngớt. Một vài chiếc xe đang phóng nhanh, vụt lao đi để tìm chỗ trú ẩn hoặc mong rằng mình sẽ mau chóng về đến nhà. Thời tiết mùa này khắc nghiệt là thế đấy, một khi “Cô Mưa” nhõng nhẽo kia đã giận hờn ai là sẽ đổ lệ xuống nhân gian chờ cho “Anh Mặt Trời” phải đến dỗ dành, an ủi thì cô mới chịu ngừng khóc và nhường chỗ cho anh tỏ

Hôm nay mưa rơi thật nhiều. Ngồi trong nhà, nó nhìn ra ngoài đường mà chỉ toàn thấy một màn mưa trắng xóa kèm theo vào đó là những âm thanh cứ rả rích, tí tách mãi không ngớt. Một vài chiếc xe đang phóng nhanh, vụt lao đi để tìm chỗ trú ẩn hoặc mong rằng mình sẽ mau chóng về đến nhà. Thời tiết mùa này khắc nghiệt là thế đấy, một khi “Cô Mưa” nhõng nhẽo kia đã giận hờn ai là sẽ đổ lệ xuống nhân gian chờ cho “Anh Mặt Trời” phải đến dỗ dành, an ủi thì cô mới chịu ngừng khóc và nhường chỗ cho anh tỏa nắng, sưởi ấm cho muôn loài. Nó khẽ xòe tay ra ngoài. Mưa thật nặng hạt, từng giọt, từng giọt cứ trôi tuột qua kẽ tay thật hẹp. Nó nhận ra rằng dù có cố nắm chặt bàn tay đến cỡ nào và như thế nào thì những hạt mưa cũng sẽ tự khắc tìm lối thoát để rơi xuống. Nhưng chân lí ấy lại không hoàn toàn đúng đối với cuộc sống của con người. Bởi rằng, có những lỗi lầm, có những sự việc dù cho con người ta có ăn năn, hối hận thì cũng không thể tìm ra được cách giải quyết tốt nhất cho lỗi sai của mình mà chỉ có thể loay hoay trong nỗi day dứt mà không thoát được.

Năm học lớp 9, nó vốn là một đứa trẻ nhanh nhẹn lại thông minh nên học bài rất nhanh, chỉ mỗi tội ham chơi hơn ham học, đặc biệt là cái trò đá banh. Mỗi lần nó mà tụ họp với thằng Tít, thằng Tèo, thằng Tọt là ôi thôi cả cái xóm nhỏ cứ huyên náo hẳn lên với biết bao trò quậy phá và những tiếng la hét inh ỏi. May mắn là lúc tụi nó chơi với nhau là khi người lớn đều đi làm nên không có ai ở nhà, nếu không chắc chắn cái lũ tiểu quỷ ấy sẽ được một trận no đòn.

Trong lớp nó học tốt môn toán lắm nên thầy An rất thương nó. Mỗi khi nó nộp bài trước các bạn lại làm đúng hết thầy không chỉ thưởng cho điểm mười đỏ tươi mà còn có khi kèm vào đó là quyển vở, cây bút hoặc viên kẹo. Nó vui lắm và lấy đó làm động lực để cố gắng hơn trong học tập.

Hôm nay thấy nó về từ đằng xa nhưng mặt không tươi cười hay chọc ghẹo con Hân, con Thắm như mọi hôm nữa. À, chả là nó đang xấu hổ vì chuyện hồi sáng đây mà. Gần cả tuần nay mãi mà mẹ chưa đưa tiền cho nó nộp học phí ở trường, thế là nó phải hứa từ ngày này qua ngày khác bởi nó hiểu rằng mẹ vẫn đang cố gắng làm việc nhưng vẫn chưa đủ tiền. Sáng hôm ấy con nhỏ lớp trưởng đi một mạch đến tận bàn của nó cằn nhằn: “Ê ông kia! Cả lớp nộp tiền học đã xong hết rồi, chỉ còn một mình ông đó. Ông tướng! Khi nào nộp để tui còn biết mà báo với cô. Hay ông dùng tiền nướng vào game hết rồi hả?” Cái con nhỏ nói chuyện thật đáng ghét. Nó đâu có muốn nộp tiền trễ chứ. Chỉ vì hoàn cảnh không cho phép thôi mà. Nó nhấm nhẳn: “Thì từ từ” Nhỏ “xếp trưởng”  bực bội: “Lúc nào cũng nói vậy. Con trai phải nói dứt khoát không được lèo phèo hứa lèo hứa lận biết chưa?” Cả lớp cười ồ lên, còn nó đỏ hết cả mặt. Ai đời lại để một đứa con gái nói thế bao giờ, thế còn gì là cái uy cán sự toán của nó nữa.

Nó về, quăng cặp trên bàn học, ngồi xuống và thở dài. Hình như có tiếng bước chân của mẹ về, nó ra mở cửa. Mẹ mồ hôi nhễ nhại nhưng hôm nay khuôn mặt ánh lên một vẻ rạng rỡ: “Cuối cùng cũng đủ tiền nộp học cho cu Tí rồi này!”. Nó vui mừng hỏi mẹ lại một lần nữa xem có thật không. Mẹ nó gật đầu. Thế là từ nay khỏi phải nghe nhỏ Lan cằn nhằn nữa rồi. Ngày mai, chỉ ngày mai thôi, nó sẽ có đủ tiền, nó sẽ không bị nói là thất tín hay hứa lọc lèo gì gì đó của nhỏ trưởng lớp

Đang chìm đắm trong niềm vui thì tiếng thằng Tít oang oang: “Tí ơi, Tí!”. Nó chạy ra xem có chuyện gì. Thằng Tít nói: “Chiều mai lớp thằng Bình hẹn một trận đá banh sinh tử với lớp mình kìa. Trận này không thể thua được. Nhìn cái mặt vênh váo của nó tao tức lắm. Mày là chân đá chính thì mai không được vắng đâu”. “Nhưng….”, nó ngập ngừng. Thằng Tít vỗ vai: “Không nhưng nhị gì cả. Vắng mày tụi tao đá sao thắng được. Thôi tao về đây”. Trời đất! Cái thằng Tít đâu có biết rằng mai là lịch nó phải học bù môn toán của thầy An chứ. Nhưng mà lâu lâu vắng một bữa chắc cũng không sao nhỉ? Nó lưỡng lự. Thầy An rất thương nó với lại chỉ cần mượn vở về xem một tí là nó hiểu bài ngay đó mà. Nó định bụng rằng sau khi đá banh xong sẽ chạy lên lớp để nộp tiền học nữa. Thế là nó quyết giấu mẹ chuyện trốn học đi chơi.

Mới hai giờ chiều mà các thành phần của hai lớp đã tụ tập đông đủ tại sân bóng trong công viên. Nó chạy vào sân, cẩn thận đưa cái cặp có khoản tiền học phí cho bọn “cổ động viên” thân tín rồi lao thẳng vào sân. Trận bóng diễn ra rất quyết liệt, lớp thằng Bình chơi cũng thật đáng nể. Nhưng làm sao thắng nổi lớp nó khi mà những cao thủ đã tụ họp đông đủ. Và lúc này chỉ  cần vào lưới một quả nữa thôi lớp nó sẽ hãnh diện chiến thắng trong sự tâm phục khẩu phục của lớp bạn. Nó sút mạnh. Bỗng….. Choang! Tiếng vỡ cửa kính nhà ông Tám nghe thật chói tai. Thôi chết thật rồi! Cả bọn nháo nhào nhìn nhau ngơ ngác. Ông Tám dữ lắm, không khéo cả lũ buổi chiều nay khó mà thoát trở về. Thằng Bình nói nhanh: “Lỗi là của thằng Tí. Lớp chúng tao chẳng liên quan. Tụi mày ở lại xử đi, bọn tao về trước đây”, rồi cả đám đi thật nhanh. Ông Tám đã bước ra từ khi nào với khuôn mặt đáng sợ đầy giận dữ: “Con cái nhà ai mà ngỗ nghịch như vậy hả?”. Cả bọn nín thinh đổ mắt hướng về phía nó. Nó tái mặt: “ Dạ…cháu….cháu”, “ À! Ra là thằng Tí phải không. Tao sẽ nói với mẹ mày để đền cái cửa kính”, ông Tám nói. Mồ hôi nó túa ra nhiều hơn, nó lắp bắp: “Ông đừng nói với mẹ cháu mà. Cháu xin lỗi ạ”, “Không lỗi phải gì cả. Phải đền thì mới được”. Nó thì lấy đâu ra tiền chứ, nhưng nếu không đưa ông Tám sẽ nói với mẹ và dĩ nhiên chuyện nói dối sẽ bị bại lộ và nó sẽ bị một trận no đòn. Nó lí nhí: “Dạ cháu phải đền bao nhiêu ạ?” Ông Tám đáp: “100 nghìn nhé!”. Vừa đủ với số tiền nộp học. Thằng Tèo đẩy vai: “Mày đưa tiền đi. Nếu không lại lớn chuyện đấy”, thằng Tít cũng gật gù cái đầu. Nó đi lấy cặp đưa tiền cho ông Tám rồi nói: “Ông đừng nói với mẹ cháu. Cháu xin lỗi ạ”, “Đúng là lũ ranh con! Không lo học chỉ biết phá phách”. Ông Tám lầm bầm rồi bước vào nhà.

Cả đám bạn nó đã ra về hết, chỉ còn một mình nó nặng trĩu nỗi buồn. Làm sao nó dám lên lớp nữa. Cả lớp sẽ lại cười nó, nhỏ Lan lại vẫn cằn nhằn nó là đứa con trai bội tín. Nó không biết làm sao cả, chỉ biết đứng lặng yên. Một bàn tay khẽ đặt lên vai nó, ấm áp: “Tí à, sao hôm nay con không đi học lại đứng đây một mình vậy?”. Thì ra là thầy An. Nó xấu hổ cúi mặt, mắt đỏ hoe. Thầy như đoán được sự việc  nhẹ nhàng hỏi: “Con có chuyện gì khó khăn phải không? Nói thầy nghe xem nào”. Nó bật khóc kể lại câu chuyện. Thầy xoa đầu nó ôn tồn bảo: “Thì ra là vậy. Lần sau con không được làm như vậy nữa. Đá banh là một trò chơi tốt, rèn luyện thể lực và giải trí sau những giờ học căng thẳng. Tuy nhiên chơi như thế nào cho có chừng mực, chơi ở đâu và đặc biệt là không quá đam mê để rồi bỏ bê việc học tập đâu con nhé. Kì thi Học sinh giỏi cấp Huyện của con cũng sắp tới rồi, phải chăm chỉ luyện tập hơn nữa và không được bỏ bài trên lớp con biết chưa”. Nó nhìn thầy: “Dạ. Con biết rồi ạ”. Thầy cười thật hiền từ: “Được rồi! Mọi chuyện chắc chắn sẽ có cách giải quyết thôi con ạ!”. Thầy dắt tay nó về nhà. Trên đường đi thầy còn giảng lại bài cho nó. Đến trước con hẻm nhỏ thầy bảo nó vào nhà. Nó đi nửa đường rồi ngoái đầu lại, nhìn theo bóng thầy đang đổ dài xuống con đường nhỏ. Nếu có ai hỏi rằng nó đã từng gặp ông Tiên hay ông Bụt nào đó trong câu chuyện cổ tích nào chưa thì chắc chắn nó sẽ khẳng định rằng nó đã gặp rồi nhưng không phải là mơ mà là gặp ngay cả ở ngoài đời thật kia.

Sáng hôm sau nó lên trường với tâm trạng đầy lo lắng. Nó đi ngang qua bàn của nhỏ Lan và đã chuẩn bị tinh thần nghe một trận cuồng phong thịnh nộ của “xếp trưởng”. Vậy mà thật lạ, con nhỏ không hề nói câu nào. Quái! Hay hôm nay nó uống nhâm thuốc câm nhỉ? Không thể thế được! Hay là con Lan quên rồi? Không phải, hồi giờ tính nhỏ Lan làm việc tới nơi tới chốn, chắc chắn không bao giờ quên được đâu. “Này Lan! Bà có muốn nói với tui cái gì không?”, nó nghiêm mặt. Con nhỏ “chằn lửa” quay sang: “Ông hỏi kiểu gì kì vậy! Nói là nói cái gì? À! Hay là ông sợ tui quên đánh dấu tên ông vào sổ nộp tiền học của lớp chứ gì.”. Rồi Lan lật sổ xoẹt xoẹt: “Này nhé! Tui đã ghi tên ông đầy đủ rồi đấy. Không có thất lạc đi đâu mà lo”. “Ơ...”, nó ngẩn người “Tui nộp rồi hả? Ủa ai nộp vậy”. Con nhỏ đánh vào đầu nó một cái: “Ông học quá lẫn rồi hay sao mà sáng nay nói chuyện như từ trên trời rơi xuống vậy? Lúc sáng tui lên họp ban cán sự gặp thầy An. Thầy bảo ông đưa tiền học cho thầy nên thầy nộp giúp”. Nó ngẩn người ú ớ không nên lời. Thầy… Thầy đã nộp tiền học cho nó rồi sao, thầy ơi!

Cả tuần nay nó cứ trông ngóng bóng dáng thầy mà sao mãi không thấy. Tiết toán liên tục thay đổi thầy cô giáo dạy thế. Nó cứ thấy tâm trạng bồn chồn bất an. Sáng hôm nay là cô Bích dạy toán. Sau khi chào cả lớp, cô nói: “Các em à, cô được nhà trường phân công dạy chính thức môn toán của lớp mình vì thầy An đã qua Mỹ định cư cùng với con trai của thầy rồi. Cô mong các em cùng cô sẽ cố gắng để đạt kết quả thật tốt các em nhé!”. Cả lớp vỗ tay vì tin mừng của thầy An, còn nó…. nó cứ đờ mặt ra. “À mà lớp mình có bạn nào tên Tâm không nhỉ?”. Nó giật mình. “Dạ”. “Em lên đây, thầy An có gửi em năm quyển sách toán”. Nó rưng rưng. Thầy đi rồi mà vẫn lo cho nó, vẫn nhớ đến nó, vẫn quan tâm chăm sóc cho nó…

Chiều nó chạy về nhà thật nhanh rồi đem những quyển sách của thầy ra xem. Ở trong đó còn có một lá thư của thầy với dòng chữ thật đẹp: “Tâm à! Cuộc đời đi dạy của thầy không có gì ngoài sách vở và những con số tính toán. Nó là gia tài, là người bạn tâm giao, là niềm vui của thầy. Thầy tặng con những quyển sách này mong con hãy chăm chỉ làm. Khi gặp những bài khó mà không có thầy bên cạnh cũng đừng đầu hàng sớm. Thầy tin rằng nếu con chịu khó suy nghĩ thì chúng sẽ không làm khó con được đâu. Hãy luôn đặt sự học lên hàng đầu. Thầy mong con đạt thành tích cao trong các kì thi sắp tới” Nó đọc thư mà thấy nước mắt mặn chát ở đầu lưỡi. Nó còn chưa kịp gửi lời cảm ơn thầy đã luôn như người cha thứ hai dìu dắt và nâng đỡ cho nó, chưa kịp xin lỗi thầy vì bữa hôm ấy trốn học đi chơi đá bóng, chưa kịp ôm thầy trước khi thầy và nó cách xa đến nửa vòng trái đất và nó còn muốn gửi trả lại số tiền mà thầy đã nộp cho nó bằng tiền lương của thầy. Biết bao giờ mới được gặp lại thầy bây giờ, thầy ơi!

Cuối cùng thì sự miệt mài đèn sách cũng đã được bù đắp. Nó đạt giải Nhì trong kì thi Học sinh giỏi toán cấp huyện, đươc tặng rất nhiều phần thưởng trong đó có cả tiền nữa. Nó ước gì có thể được gặp thầy ngay để gửi lại số tiền mà chỉ vì quá nghịch ngợm ham chơi đã không thể nộp được. Nó cũng ước gì thầy chứng kiến được lúc nó nhận giải thưởng, chắc thầy sẽ vui lắm. Giờ đây trong lòng nó là một khoảng không thật trống vắng, thật trống vắng…

Trời cũng đã tạnh mưa cắt đứt dòng suy nghĩ và tâm trạng của nó. Nó quay vào bàn học sờ lại những cuốn sách cũ đã mòn gáy và hơi cũ kĩ nhưng lại vô cùng yêu quý. Nó nhớ thầy quá! Không biết thầy có khỏe không? Có còn nhớ cậu học trò nhỏ ngày nào không? Sau này nó cũng muốn trở thành một giáo viên như thầy. Một ngày nào đó… Không xa…

                                                                                                                                          Châu Hồ Gia Phúc - 12S1 - 2014-2017

Hỗ trợ trực tuyến
Thầy: Lê Trinh Tường
Điện thoại0934894807
Thầy: Võ Thị Ngọc Hà
Điện thoại0975034856
D.Sách tài trợ KN 60 năm thành lập
Thư viện ảnh
Tài nguyên web
Liên kết website
Thống kê
dang-online  Đang online: 24
tat-ca  Thống kê: 722,745