login Thứ sáu, ngày 10/20/2017
Cựu học sinh
KHOẢNG TRỐNG KHÓ LẤP

"KHOẢNG TRỐNG KHÓ LẮP "của Châu Hồ Gia Phúc, lớp 12S1, niên khóa 2014 - 2017

KHOẢNG TRỐNG KHÓ LẮP

                                                                                                                               Có những người đi ngang qua đời ta

                                                                                                                                   nhưng để lại nhiều ấn tượng thật sâu sắc...

Gửi bạn của tôi!

Ngày…. Tháng…. Năm

Chỉ còn vỏn vẹn vài tháng nữa thôi là quãng đời học sinh của chúng ta đã kết thúc. Đôi lúc tôi còn không dám tin rằng đó là sự thật. Đã hơn mấy tuần nay bạn bận rộn về thủ tục chuẩn bị đi Nhật, lòng tôi cảm thấy thật trống trải. Những tâm sự không thể nói cũng chẳng thể giãi bày với ai ngoài bạn đã chất chồng và thật hỗn độn làm sao!

Ngày…. Tháng…. Năm

Bạn có biết không? Tôi rất thích nghe bạn kể câu chuyện về cuộc đời bạn đã trải qua. Từ bạn, tôi học được nhiều điều mà tôi chưa biết, cảm nhận được những thứ mà lâu nay tôi nghĩ nó chẳng tồn tại. Tôi cũng yêu thích ngành Ngôn ngữ Nhật như bạn nhưng tôi không đủ can đảm để đối mặt với thời gian và áp lực. Tôi là một đứa tự ti vào bản thân, tôi đã từng muốn bỏ cuộc. Và tôi nhớ mãi câu nói ấy của bạn, nó đã lau khô dòng nước mắt của tôi: “Thu mình và đứng nhìn kẻ khác vượt lên hơn mình chỉ là cách giải quyết của những kẻ yếu đuối. Cậu phải biết đứng lên và chạy đua với họ”.

Ngày…. Tháng…. Năm

Trong cuộc sống của tôi cũng vậy, có nhiều người lạ xuất hiện rồi thành bạn của tôi nhưng có lẽ bạn là đặc biệt hơn cả. Bạn không như những người khác họ quá tâng bốc tôi, hoặc quá xu nịnh không dám phản đối ý kiến của tôi, hoặc lại có người chỉ luôn dèm pha miệt thị cách suy nghĩ có đôi chút khác người của tôi. Tôi không muốn có những người bạn như vậy. Còn bạn thì khác, bạn lại chịu đựng được tất cả. Bạn chấp nhận được bản tính hay cáu bẳn, bạn sẻ chia cho tôi bớt đi những căng thẳng.  Vẫn là một câu chuyện cùng một người kể nhưng cái cách bạn lắng nghe. Cái nhíu mày hay tiếng thở dài… Lặng lẽ .... Bạn tập trung vào từng câu chữ mà tôi nói, không cười, không hùa vào câu chuyện của tôi như bao người. Và rồi bạn nói "Cố lên". Với tôi , chỉ cần như vậy là đủ, là vừa, là hiểu nhau và tôi muốn dùng từ là: Trân trọng.

Ngày…. Tháng…. Năm

Hôm nay, bạn đã bay sang đất nước mà bạn hằng mong ước. Tôi cúi đầu im lặng. Lúc vẫy tay tạm biệt bạn tự nhiên tôi lại chẳng biết nói gì, cứ đứng thẫn thờ ra vì trong tim tôi nỗi thiếu vắng vì mất một thứ gì đó quá lớn đang xâm chiếm tâm hồn tôi rồi. Bạn biết được tất cả: “Ôi dào, con này lại chuẩn bị khóc nữa đúng không? Tớ sẽ vẫn liên lạc với cậu mà. Vẫn sẽ luôn quan tâm cậu. Cậu phải vui vì quyết định này của tớ chứ. Cố lên!”

Ngày…. Tháng…. Năm

Tôi biết rằng bạn chẳng còn đợi tôi như mọi bữa nữa. Tôi tự bịa lí do để an ủi lòng mình. Mỗi ngày tôi tự nhủ rằng có lẽ trời mưa nên bạn không đến hay bạn đang bận rộn vì công việc nào đấy. Ở phương xa, bạn của tôi ơi phải sống tốt đấy, hẹn bạn một ngày không xa, chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn tốt của nhau.

                            Châu Hồ Gia Phúc - 12S1

 

Hỗ trợ trực tuyến
Thầy: Lê Trinh Tường
Điện thoại0934894807
Thầy: Võ Thị Ngọc Hà
Điện thoại0975034856
D.Sách tài trợ KN 60 năm thành lập
Thư viện ảnh
Tài nguyên web
Liên kết website
Thống kê
dang-online  Đang online: 78
tat-ca  Thống kê: 723,105